Đến giờ này, khi tôi hối hận thì cũng đã muộn màng. Giá như tôi biết sớm hơn một chút nữa thôi, thì có lẽ mọi thứ đã khác.

Tôi đã từng có một mối tình thật đẹp. Chúng tôi quen nhau từ những ngày tháng còn học đại học. Lúc vui, lúc buồn, lúc hạnh phúc khó khăn chúng tôi đều có nhau. Cứ nghĩ rằng mối tình đẹp có thể kéo dài mãi, nhưng chỉ vì một sự hiểu lầm tai hại mà chúng tôi xa nhau mãi mãi.

Khởi nguồn của bi kịch ấy là vào cái ngày anh ấy cầu hôn tôi. Anh ấy dẫn tôi về căn phòng đã được chuẩn bị đầy đủ nến và hoa hồng, lãng mạn như trong những bộ phim tình cảm. Tôi cứ ngỡ đó sẽ là ngày đẹp nhất, đáng nhớ nhất suốt cuộc đời. Nhưng cuối cùng đó lại là cái ngày tôi muốn quên đi nhất mà lại không thể.

Sau khi tôi đồng ý lời cầu hôn, anh ấy bế tôi xoay vòng và đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng cháy. Và chuyện gì đến cũng đến, anh ấy bế tôi đặt lên giường, lần tìm tới những chiếc cúc áo. Tôi nhắm mắt lại tận hưởng, cảm nhận cái khoảnh khắc trở thành người phụ nữ của anh ấy mãi mãi.

Nhưng rồi tôi bắt đầu có cảm giác ngứa râm ran ở lưng, rồi lan tới ngực và dần dần lan hết toàn thân. Tôi cứ ngỡ rằng đó là cảm giác khi lần đầu gần gũi đàn ông nên cố gắng chịu đựng, nhưng không phải. Anh ấy bất ngờ dừng lại và nhảy dựng lên. Tôi mở mắt ra và hốt hoảng khi thấy cả người mình nổi mề đay, mẩn đỏ rất kinh khủng. Sau đó, tôi hắt xì liên tục và cảm thấy rất khó thở.

Tôi vội vàng lao ra khỏi phòng. Tôi đã đọc một tài liệu nói rằng có những người cả đời không thể gần gũi với đàn ông, nếu có tình có thể dẫn đến cái chết. Đây là một triệu chứng hiếm và không thể chữa trị. Nhưng tôi không muốn tin chuyện đó. Tôi quyết định quay trở lại căn phòng, mặc kệ cảm giác ngứa ngáy khó chịu ấy.

Thấy anh ấy ngồi thẫn thờ trên giường, tôi cố gắng đến bên cạnh ôm anh ấy, nhưng vừa ngồi lên giường thì tôi lại khó thở. Anh vội đẩy tôi ra xa và bảo tôi hãy về đi.

Khi về đến nhà, mọi triệu chứng của tôi đều hết cả. Tôi cảm thấy sợ hãi và lo lắng, hội chứng ấy sẽ ngăn cản tôi đến với hạnh phúc đời mình hay sao? Tôi cố quên và thiếp đi.

Tôi đánh mất hạnh phúc chỉ vì một sự hiểu lầm

Tuy nhiên, sáng hôm sau, tôi nhận được cuộc điện thoại chia tay của anh ấy, anh ấy sợ anh ấy sẽ giết chết tôi. Tôi chẳng biết níu kéo thế nào, chỉ biết im lặng. Có thể cả đời này tôi sẽ chẳng thể yêu ai được nữa.

>> Xem thêm: Tôi từng thuê kẻ trộm trộm con chó cưng của bạn trai mình

Bẵng đi một thời gian, một lần tôi đến nhà bạn chơi. Con chó nhà cô ấy rất quý người nên thấy tôi đến nó nhào tới chơi đùa. Mặc dù từ nhỏ tới lớn tôi chưa từng tiếp xúc với chó nhưng tôi cũng không hề sợ sệt, tôi cũng chạy lại và ôm nó. Nhưng vừa chạm vào chú chó, cảm giác năm ấy lại quay trở lại: Ngứa ngáy khó chịu, hắt hơi và khó thở. Tôi vội vàng buông chú chó ra thì thấy người mình lại nổi đầy mề đay và mẩn đỏ, triệu chứng giống hệt cái đêm đó.

Lúc ấy, tôi mới nhớ lại rằng, căn phòng của anh ấy cũng nuôi giống chó giống hệt nhà bạn tôi. Lúc tôi đến phòng, chú chó đó còn nằm trên giường của anh ấy nữa. Như vỡ lẽ ra, tôi vội đến bệnh viện kiểm tra. Kết quả cuối cùng, tôi bị dị ứng nặng với lông chó. Hoá ra, không phải là triệu chứng sợ đàn ông vô phương cứu chữa, mà chỉ là một cơn dị ứng hoàn toàn có thể xử lý được.

Nhưng đã quá muộn! Tháng trước, tôi mới nhận được tin người đàn ông tôi yêu thương đã đính hôn với người phụ nữ khác. Rốt cuộc, tôi đánh mất tình yêu, hạnh phúc cả đời chỉ vì một sự hiểu nhầm tai hại.

Đừng như tôi, các bạn hãy tìm hiểu thật kĩ càng trước khi vội kết luận bất cứ điều gì, đừng để đánh mất hạnh phúc như tôi.

>> Xem thêm: Lông thú cưng: bạn có biết những tác hại của chúng?

>> Xem thêm: Dị ứng lông chó: Dấu hiệu nhận biết và cách chữa trị.

 

  •  
  •  
  •  

Bình luận ý kiến, nhận xét của bạn với chúng tôi tại đây: